Anh và Chị Bảy

 

Anh Bảy
Ở miền Tây Cộng Ḥa Liên Bang Đức có rất ít người Việt Nam. Họ ở rất rải rác xa nhau, nhà này cách người kia vài chục cây số là chuyện b́nh thường. Lâu lâu có dịp gặp nhau, nhứt là gặp người đồng hương th́ chao ơi! vui ơi là vui. Một ngày nọ, vợ chồng Dương Công An đưa tôi đi thành phố Duesseldorf, An nói: Ḿnh đến đó thăm anh Chị Bảy, anh Bảy là người Ninh Ḥa, hai ông bà này vừa đi Việt Nam về. Thế là chúng tôi lên đường.

Duesseldorf là một thành phố lớn, cách nhà của Dương Công An vài chục cây số, xe chạy không bao lâu th́ đến. Nơi anh chị Bảy ở thuộc vùng ngoại ô, rất thanh tịnh, ngoài đường chỉ có vài chiếc xe chạy tới chạy lui, cơ sở kiến trúc có vẻ mới, không cổ xưa cũ kỹ như thành phố Cologne.  Xe chạy ḷng ṿng t́m đường, th́ gặp phải chiếc xe điện to chần dần, kéo theo mấy va-gong lù lù chạy rất chậm giữa phố thấy cũng vui vui. 

Anh Bảy và chị Bảy ở trong một cao ốc, một đơn vị gia cư khan trang đầy đủ tiện nghi. Balcon phía trước đầy ánh nắng, cậu con trai của chị mua gổ về đóng cho mẹ một cái kệ, nhờ vậy chị Bảy có thể trồng rau xanh, như ng̣, rau húng, rau thơm, hành, hẹ và ớt.  Nhờ chị Bảy khéo tay nên chúng nó xanh tươi rất khoẽ mạnh và đẹp mắt.

 

Hai con chim xinh đẹp bay lượn ngoài balcon, cất tiếng hót reo mừng có khách đến nhà

Trườc khi di dân qua Đức, anh Bảy ở làng Phong Ấp, ngoại ô thị trấn Ninh Ḥa.  Anh cho biết, anh và chị Bảy ở Việt Nam mới về. Giờ giấc có lẽ chưa điều chỉnh hoàn hảo nên anh chị Bảy c̣n mệt. 

Sau tách trà và bánh ngọi, tôi hỏi anh Bảy cho kỹ càng: Anh ở làng Phong Ấp nhưng chỗ nào? Anh Bảy trả lời rất rơ Nhà tôi ở gần đường rầy xe lửa, tại Ngă Ba Phong Ấp.  Nhớ lại cái địa danh này, tôi bèn kể câu chuyện về người anh của tôi cho mọi người nghe.

Sau khi chế độ Ngô Đ́nh Diêm bị lật đổ 1963, quân đội Mỹ và Đồng Minh đến Việt Nam tham chiến rất đông. Sư Đ̣an Bạch Mă của Đại Hàn đóng tại Đèo Bánh Ít, phía Bắc của thị trấn, trên Dục Mỹ có quân trường huấn luyên Pháo Binh, lính tráng rất đông, trường Hạ Sỉ Quan Đồng Đế ở đầu phía Nam của thị trấn, nhưng về mặt an ninh lănh thổ của Huyện Ninh Ḥa th́ lại do lính Đại Hàn phụ trách, v́ họ phải bảo vệ Bộ Chỉ Huy Sư Đ̣an Bạch Mă và phi trường trực thăng tại Đèo Bánh Ít.  Trong khoản thời gian 1963 trở đi cho đến 1967, thị trấn Ninh Ḥa buôn bán rất phồn thịnh, nhưng tại thôn quê th́ có nhiều ngày không yên ổn. Mặc cho quân lính Đại Hàn tảo thanh, lục soát bố ráp, nhưng lực lượng Việt Cộng trong huyện Ninh Ḥa cũng rất hùng mạnh, nhiều cuộc đụng độ thường xuyên xảy ra.

Khỏang thánh 10 năm 1967, một đơn vị chủ lực Việt Cộng chiếm Phong Ấp, sau nhiều ngày đánh nhau, đơn vị này rút nhưng để lại một toán tử thủ tại một căn nhà gần đường rầy xe lửa và Ngă Ba Phong Ấp.  Số binh lính thương vong của hai bên trong trận này không được tiết lộ, nhưng mọi người ở Ninh Ḥa đều biết có một người thanh niên bị trúng đạn chết tại Nga Tư Phong Ấp, đó là người anh ruột của tôi.

Trước khi chết, anh Hai của tôi và tôi đang ở tuổi quân dịch và đang ở Saigon, ở trong này bị Cảnh Sát bố ráp xét bắt lính kỹ quá, cuộc sống trở nên khó khăn. Trốn không nổi, anh Hai tôi liều mạng chạy về Ninh Ḥa để trốn lính. Tôi th́ nghĩ rằng trở về Ninh Ḥa là chấp nhận sự thất bại của cuộc đời, buồn lắm mà không biết phải làm sao nên vẩn ở Saigon sống qua ngày.  Ở Ninh Ḥa buồn tẻ, anh đi làm Thông Dịch cho quân đội Đại Hàn để kiếm sống.  Cái chết của anh tôi được người bạn tên Cẩn kể lại như thế này:

Một buổi sáng, Cẩn và anh tôi, hai người bạn chí thân,  rủ nhau lên tiệm cơm gà Nghĩa Hiệp ăn sáng, ăn xong, hai người trở về nhà đường Trần Quư Cáp, hai anh em đang đấu láo vui vẻ th́ tên Đại Úy người Đại Hàn chạy chiếc xe Jeep, sơn màu dân sự đến, Đại Úy này kêu anh tôi lên xe đi Nha Trang chơi. Khi xe chạy đến Ngă Ba Phong Ấp và Quộc Lộ #1, thay v́ chạy thẳng đi Nha Trang, tên này quẹo phải lên đường ṃn Phong Ấp để xem t́nh thế ra sao.  Khi xe vừa chạy đến đường rầy xe lửa Phong Ấp th́ bị bắn, hắn mau mau chở anh tôi vào bệnh viện Đại Hàn ở Đồng Đế, đến nơi th́ anh tôi đă chết rồi.

Một năm sau khi anh tôi chết, chiến sự ngày càng nóng bổng, Tết Mậu Thân vừa xong, biết trốn lính không nổi, tôi vào trường Sinh Ngữ Quân Đội. Tốt nghiệp xong, tôi xin biệt phái về một đơn vị Mỹ ở Nha Trang. Đơn vị của chúng tôi thường đi yểm trợ cho ban Tâm Lư Chiến tỉnh Khánh Ḥa.  Thường th́ tôi đi với hai người Mỹ.  Công việc chính của chúng tôi là đi phát quà bánh, đêm lại th́ chiếu phim cho bà con xem. 

Trở về sống ở Nha Trang gần với Ninh Ḥa rất là vui. Vào ngày nghỉ, tôi và vợ con về Ninh Ḥa vui thỏa thích. Có khi tôi và tên Hạ Sĩ lái chiếc xe 4X4 chở đầy quà bánh, đi một làng quê nào đó, như Ḥn Khói, Lạc An, Vạn Giă hay lên Buôn Thượng, chiếu phim ngủ một đêm ở đó b́nh yên vô sự. 

Có một hôm chúng tôi đi yểm trợ cho cuộc hành quân của Địa Phương Quân ở Huyện Ninh Ḥa, hôm đó cùng đi với chúng tôi là một toán Tâm Lư Chiến và một toán cán bộ Chiêu Hồi của tỉnh Khánh Ḥa cùng đi.  Cuộc hành quân xuất phát từ đâu tôi không rơ, nhưng toán Chiêu Hồi cùng đi với toán chúng tôi th́ đi bộc từ Quốc Lộ #1 Ngă Ba Phong Ấp đi lên G̣ Quít.  Cuộc hành quân bắt đầu, loa phóng thanh phát ra, mấy anh Chiêu Hồi th́ phát truyền đơn, tôi th́ mang quà bánh phát cho trẻ em dọc hai bên đường. Hai chữ hành quân nghe ghê gớm nhưng giặc đâu không thấy chỉ thấy toán con nít bu theo, mỗi khi có kẹo bánh chúng nó reo ḥ rất vui. 

Từ Ngă Ba Quốc Lộ Một Phong Ấp lên đến đường rầy xe lửa không xa, vừa đi vừa vui đùa với đám con nít  chúng tôi đi đến đường rầy xe lữa hồi nào không hay.  Đến đường rầy xe lửa, v́ chổ đó dốc cao nên chiếc xe phóng thanh phải rồ máy để vượt qua đường rầy, bụi bay tứ tung nhưng cũng làm cho tôi nhớ lại người anh đă chết tại nơi này.  Tôi hơi chần chờ th́ một anh cán bộ Chiên Hồi bước đến, tay anh cầm khẩu súng Carbin, anh vừa cười vừa nói với tôi:

Anh biết không? hồi đó lúc đơn vị của tôi bám trụ chổ này, anh vừa nói vừa đưa cao cây súng Carbin chỉ về căn nhà bên phải, anh nói tiếp, buổi sáng đó, tôi nằm trên nốc căn nhà này canh chừng, tôi nghe có tiếng xe auto chạy tới, nh́n thật kỷ, tôi thấy có thằng Đại Hàn và một người Việt Nam ngồi bên. Tôi đưa khẩu súng lên, nhắm thẳng thằng Đại Hàn, bóp c̣, chiếc xe chạy trờ tới, viên đạn không trúng thằng Đại Hàn mà trúng thằng Việt Nam bên cạnh. 

Quá bất ngờ, khi nghe anh ta nói tôi phát lạnh cả người, tôi lặng thinh, trong lúc đó, anh ta cũng với cái nụ cười sảng khóai, anh nói tiếp: Tôi thấy thằng đó nghẻo đầu qua một bên. 

Tôi đứng yên một chổ, không cười và nói như ban đầu, khiến anh ta ngạc nhiên. Tôi nh́n thấy rơ nụ cười anh ta biến mất sau khi anh nghe tôi nói: 

" Người Việt Nam đó là anh của tôi. Anh ruột  của tôi đó".

Tiếng phát thanh vang dội, trên tay tôi đang ôm chồng vở tập và viết ch́, thấy đám nhỏ nhao nhao, tôi đưa cho chúng nó mà trong ḷng đau như dao cắt. Khi tôi quay mặt lại th́ anh này biến đâu mất. Đêm hôm đó, chúng tôi mang dụng cụ ra chợ Dinh chiếu phim cho bà con Ninh Ḥa coi. Sáng hôm sau toán Tâm Lư Chiến và Chiêu Hồi tập họp lại, tôi không thấy anh này nữa. 

Tôi kể đến đây th́ anh Bảy đóng góp, giọng bùi ngùi anh nói: Đó là căn nhà của tôi. Căn nhà nằm ngay giữa hai lằn đạn, bên nào cũng chỉa súng vô đây mà bắn. Cái lần đó, tụi tôi chạy, gia đ́nh tôi di tản đi chổ khác cả tháng trời. Sau khi yên ổn, tôi về đến nhà th́ thấy cái nhà của tôi như tấm phên, tất cả vách tường bị lủng lỗ,  lỗ lớn lỗ nhỏ và trên mái nhà cũng lủng lỗ, đến nổi đứng bên ngoài nh́n vô là thấy hết trong nhà.  

Tôi và anh chị Bảy chưa từng quen nhau, là người Ninh Ḥa gặp nhau trên mảnh đất xa lạ cảm thấy rất thân t́nh, nhưng tôi và anh chị Bảy kể cả vợ chồng Dương Công An cũng không thể ngờ được một câu chuyện đă cũ mấy mươi năm, nó lại gợi lại ở nửa ṿng trái đất và hoàn ṭan vô t́nh như thế này.

Đến đây th́ tôi đă gặp hết mọi người về cái chết của người Anh yêu quư của tôi. Tôi đă đối diện với người xạ thủ, tôi đă gặp Đại Úy Park của Sư Đoàn Bạch Mă, người đă lái chiếc xe Jeep, đă thoát chết hôm đó.  Hôm nay, hơn bốn mươi năm sau cái chết của anh tôi,  tôi lại gặp anh Bảy, người chủ căn nhà mà xă thủ đă nằm phục kích, tôi cảm thấy măy mán vô cùng v́ được gặp hết tất că mọi người trong cuộc. Gặp anh Bảy hôm nay khiến cho câu chuyện kết thúc rất hoàn mỹ, và là một kỷ niệm quư báu nhứt trong chuyến đi Âu Châu thăm người Ninh Ḥa của tôi. Tôi xin cảm ơn Anh Bảy.

Kính chúc Anh Chị Bảy và các Cháu sức khoẽ dồi dào để phấn đấu và vui sống nơi xứ người. 

Kỷ niệm chuyến đi Âu Châu thăm người Ninh Ḥa 2010

Đường B́nh

Duesseldorf Đức Quốc - Ngày 22 thánh 4 năm 2010

Number of visits: free hit counters