Chị Tôi
   (Tưởng đă kết thúc, sau ba mươi năm , Anh Láng Giềng chợt trở về từ cỏi chết....

....
bài thơ như đoạn kết để tặng Chị Tôi)

...Rồi chợt anh về như chim bao
Ngoài làng khắp xóm đều xôn xao
Mấy chục năm qua tin anh đă
Xác rữa mồ hoang lọan năm nào

Tháng sáu trời mưa không ướt đất
Tin mừng nhưng dạ vẩn sầu thương
Bên đó người về con tim nhớ
Bên này kẻ ở mắt bụi vương

Chị ở bên Tây, Anh bên đông
Mấy độ Xuân qua mấy chờ mong
Bên ấy mưa bay trời đây nắng
C̣n đó t́nh xưa c̣n đó không

Tháng bảy hai người gặp lại nhau
Nh́n ngở ngàn như thuở ban đầu
Anh thời gian điểm hoa râm tóc
Chị cũng một màu sương trắng phau

Mẹ cữi hạt bay về thiên cổ
Em từ lửng chửng nay phong sương
Một kiếp phù sinh qua song cửa
Ḷng Chị chùng theo những đoạn trường

Tháng bảy bên này mưa hạ bay
Gặp nhau ôn lại chuỗi tháng ngày
Hai mái đầu xưa giờ đă bạc
*
Xứ lạ chiều hoang tay trong tay

...từ đó chị tôi không lấy chồng...
tách bến thuyền xưa thả xuôi ḍng
Anh láng giềng xưa chắc đă chết
đưa con đ̣ củ cặp bến ḷng

Đường Du Hào
tháng 8, 2002

_______________________________

*"T́nh Già" của Phan Khôi

 

Number of visits: free hit counters