Nụ Cười Hồn Nhiên của Ba Tôi  Năm Xưa



Nụ Cười Hồn Nhiên của Ba Tôi Năm Xưa

Ngồi buồn Corona, anh lục đống h́nh củ, t́m thấy tấm h́nh trên đây nhắc lại những ǵ anh nhớ về ông Tía thân yêu của chúng ḿnh.

Lúc anh c̣n rất nhỏ, Em Diệp mấy tháng tuổi, Mổi sáng thức dậy, anh lẩn quẩn theo chân Tía mở cửa tiệm, Dưới ánh nắng bang mai, Tía mang tấm bản hiệu Nghĩa Sanh Đường bằng gổ nặng triểu ra trước nhà treo lên cái trụ cột xây mặt ra ngoài đườn, đối diện với chợ Dinh. Hàng quán và cửa tiệm chung quanh chợ củng bắc đầu dọn hàng. Mấy ông xe kéo xích lô chở hàng la ó inh ỏi. Ông Ngộ với chiếc xe bán hủ tiếu, nước ngọt. Thùng nước lèo bóc hơi chưa kịp bán, mấy ổ bánh ḿ mới ra ḷ c̣n nóng hổi thấy mà thèm.

Tía nối nghiệp ông nội duy tŕ cửa hàng bán thuốc bắc hiệu Nghĩa Sanh Đường.T́a không phải thầy thuốc, không bắt mạch cho toa như Dượng Bảy ba của Tào Hùng. Người mua thuốc mang toa thuốc đến tiệm ḿnh, ông Bốn Chính là người coi toa, bốc thuốc và bào chế thuốc, Ngoài thuốc bắc Tía cũng có bán vài món đồ xa xỉ như dầu thớm Soir De Paris, cái chai màu tím có h́nh cái tháp effelle vàng rất đẹp. Dần thơn đàn ông Au de Cologn, xà bông thơm hiệu Cô Ba, bút ch́ và quyển tập. Buôn bán và tiệm thuốc bắc ế ẩm không đủ sống, Tía đi làm cho Bác Chín T́nh, chủ khách sạn Nhà Hàng Phượng Hoàng Nha Trang.

Ngày xưa khách sạn Phượng Hoàng gồm có khách sạn và nhà hàng hạng sang, chuyên bán thức ăn Pháp nổi tiếng Nha Trang. Hầu hết khách đến đây là người Pháp và dân sang. Bác Chín T́nh là người gốc Hoa, vợ là người Việt Bắc Kỳ, Hai ông bà có bốn người con, người chị că tên là chị Ḿ, người con trai kế là anh Cường, Bác Gái nói anh Cường sắp đi lính Không Quấn. Người con trai kế anh Cường tên là ǵ anh không nhớ. Người con gái út tên Liên trẻ đẹp chưa chồng. Chị Ḿ lấy chồng là người cai quảng nhà hàng cho bác T́nh.

Gặp lúc muối Ḥn Khói phát triển mạnh, bác T́nh mua chiếc xe truck hạng nặng giao cho Tía. Ông muốn có người viết hai chử Tàu Phượng Hoàng thật to, màu đỏ hai bên hong xe. Vào mùa khô, tía đem chiếc xe xuống Ḥn Khói đi chở muối. Xe chở muối từ ngoài ruộng muối chở vào bải chứa muối, người ta trả tiền cho mổi chuyến xe. Tía ở Ḥn Khói trông coi chiếc xe và thu tiền, lâu lâu mới về nhà một lần.

Tía thường đi Nha Trang để gặp bác T́nh. Thời này Ninh Ḥa và Nha Trang không có xe hơi chở khách. Chỉ có xe ngựa là phương tiện duy nhứt chở khách đi giửa hai thành phố này. Một buổi sáng trên đường từ Nha Trang về Ninh Ḥa, Tía ngồi trên xe ngựa, chiếc xe ngựa chạy đến đèo Rù Ŕ, xe lên nửa chùng đèo, xe bị tuộc dốc, Tía và mọi người nhảy xuống xe, lúc nhảy xuống xe, tía bị té, bị bánh xe ngựa cán qua ngực Tía bị thương bất tỉnh, người ta chở tía vào bịnh viện Nha Trang. Nhà thương cho biết Tía bị dập một lá phổi. Nó sẻ không bao giờ lành lại. Từ ngày đó Tía bịnh triền miên.

Nghe tin Tía bị tai nạn, Má bồng em Diệp vào Nha Trang để châm sốc cho Tía. Theo lời Má kể lại: Nhà thương cho biết Tía bị dập một lá phổi. Nó sẻ không bao giờ lành lại. Từ ngày đó Tía bịnh triền miên. Bác T́nh đem tía vể khách sạn nằm, Tía bị hôn mê một tháng sau tía tỉnh dậy. Bác T́nh khuyên Tía ở thêm một thời gian để dưởng bịnh.

Tấm h́nh trên đây tía ngồi bên hong khách sạn Phượng Hoàng năm xưa. Anh không biết ai đă chụp tấm h́nh này, h́nh chụp trước hay sau khi Tía lành bịnh. Năm 2005 anh về Nha Trang, một buổi chiều, anh và vợ chồng Năm Phún thông giông xuống biển, đi đến Ga xe lửa Nha Trang anh vô t́nh liết mặt qua bên trái, anh thấy cái bản hiệu thật lớn, hai chử Phượng Hoàng màu nâu h́nh trụ treo đứng thật to. Quá đột ngột, đầu ốc choán váng, bao nhiêu kỷ niệm ân t́nh bác T́nh dành cho Tía ngày xưa hiện về, anh không biết phài làm ǵ. Có lúc anh nghỉ anh nên đến đó xem lại cái Khách Sạn Phượng Hoàng Nha Trang ôn lại lịch sử của gia đ́nh ḿnh, nhưng quá ngại ngùng rồi quên đi. Đến nay, nh́n tấm h́nh này anh tự trách, tại sao hôm đó anh không đến đó hỏi hang mà bước đi một cách vô t́nh.

Đường B́nh

 

Tháng 3 Năm 1959

 

 

Số Truy Cập: free hit counters