Tiểu Muội

Lề đường Saigon là nơi rất đông du khánh dạo chơi, ngắm hàng hay mua sắm, đông nhứt là những con đường chung quanh chợ Bến Thành. Diện tích của lề đường Saigon nhỏ hẹp, nhưng nó gôm nhiều thành phần dân nghèo, chen nhau buôn bán kiếm tiền nuôi sống gia đ́nh, không phải đóng một đồng xu thuế, hay chi phí kinh doanh.

Ngoài cái khoản cách giữa hai cửa hàng lớn, người ta đặc cái bàn nhỏ sát tường, chất một đống áo thun, giây nịt và đồ kỷ niệm, hoạc là một tủ thuốc lẽ, hoạc cái khay bán giấy số. Chưa hết, len lỏi giữa ḍng người đi bộ, c̣n có người quảy gánh bán dạo, nào là trái cây hay bán chè.  Một cô bưng cái thau nhỏ, đi lên đi xuống bán chuối chiên, một em mang cái sô, vài chai sữa đậu nành giăi khát, một người khuyết tật khuôn mặt thểu năo, mời du khách mua giấy số xổ chiều nay.  Một cậu em choai choai tươi cười thân mật, gạ bán h́nh khiêu dâm. Xê lên phía trên đầu đường Lê Thánh Tôn và Trương Định, rau cải, trái cây, thịt cá được bày bán trên lề đường như cái chợ nhỏ. Nhằm vào ngày nắng gắt, dưới gốc cây cao bóng mát bên lề đường là nơi mấy chị em bán bưng tụ tập, vui nhộn trao đổi chuyện buôn bán, chuyện gia đ́nh chồng con v.v.  Có người c̣n đem cả con trẻ ra đây để trông nôm, lề đường trở thành nơi sinh hoạt thường xuyên quanh năm suốt tháng có khi cả cuộc đời tại đây.  

Bốn tấm h́nh dưới đây ghi lại một hoạt cảnh rất ngắn rất dể thương của hai đứa trẻ giữa một buổi trưa nắng trên lề đường ở Thành Phố Hồ Chí Minh..

Đang nhăm nhi ly cafe, nh́n ḍng đời xuôi ngược trên lề đường bất chợt tôi thấy một em gái khoăng 5-6 tuổi, em mặc bộ đồ màu lá non, ngồi cạnh chiếc xe đạp, em đội mủ trắng bông màu tim tím, mang đôi guốc giong, tay cầm ly nước có ống hút,  miệng tươi cười ḷi hai cái răng cửa rất là dể thương. Bên cạnh em có cái giỏ xách, cái sô màu đỏ, một cái thùng giấy có lẽ mẹ kêu em ngồi đây giử đồ cho mẹ...nh́n em tôi chạnh ḷng nhớ đến mấy đứa cháu bên nhà, giờ này chúng nó đang vui đùa trong sân trường ....

 

...bổng một em trai, từ đâu vội vàng bước đến, ngồi xề trước mặt em bé, đoán theo dáng điệu thân mật của hai đứa, tôi nghĩ hai đứa này là hai anh em, mặc dù vậy, tôi cứ sợ nó giựt cái ly nước của con nhỏ.  Cử chỉ của thằng anh trai làm tôi chú ư thêm...Thấy tôi ch́a cái máy ảnh tới hai em này cô chiêu đăi viên bước đến tươi cười giải thích: Tụi nó là hai anh em đó. Thằng anh mang cái túi đi bán giấy số dạo, con em th́ không có người ở nhà giữ giùm nên mẹ nó đem ra đây phụ giúp...

 

..không biết thằng anh đă nói ǵ mà rồi nụ cười trên môi em gái biến mất,  cặp mắt em đăm chiêu nh́n chỗ khác, có lẽ người anh xin uống một tí nước cho đở khát. Không đành ḷng từ chối, con em đưa ly nước cho thằng anh, thằng anh giơ ly nước lên cao, quan sát lượng nước trong ly, một tay cầm ống hút, một tay lấy ngón trỏ làm dấu cái mức nước em định uống, nó đưa ngóa tay lên cao một chút rồi hạ xuống từ từ, rồi kê miệng vào ống hút....

 

...thằng anh hút mấy ngụm rồi trả ly nước lại cho con em....con em nhận ly nước rồi đưa ly nước lên xem coi c̣n lại được bao nhiêu...thấy con em phản ứng dịu dàng, thằng anh đứng dậy ....đi bán tiếp.

 

và rồi NỤ CƯỜI TRỞ LẠI TRÊN MÔI EM...sinh hoạt trên lề đường Saigon một ngày như mọi ngày...Kỷ niệm Một Chuyến Đi Tháng Tư 2007

Number of visits: free hit counters