20 Ngày Lang Thang Âu Châu


Nhựt Kư Chuyến Đi Âu Châu Thăm Người Ninh Ḥa

20 Ngày Lang Thang Âu Châu

Thật t́nh mà nói, cơ hội đi du lịch Âu Châu th́ tôi có rất nhiều, nhưng v́ trong quá khứ h́nh ảnh lính thực dân Pháp đối xử với người Ninh Ḥa quá dă mang, giờ đây vẫn c̣n mang máng trong trí óc nên cái chuyện đi Âu Châu tôi không mấy tích cực.  Bạn bè tôi bên Âu Châu thường khuyên bảo, hăy quên quá khứ, chú qua đây, tụi tôi sẽ đưa chú đi coi cho biết bộ mặt thật của họ. Lời ngọt mật đó đă làm tôi xiu ḷng. Tôi cũng nghĩ nay tôi đă già, c̣n chi nửa mà chần chờ, đi cho biết người biết ta, ít nhiều cũng đem đến cho tôi một sự học hỏi và một kỷ niệm lâu dài, nhứt là đi thăm người Ninh Ḥa. Tâm tư nặng trĩu, thế rồi ngày đi đă đến, tôi đơn thân lên đường.

 

Bụi núi lủa

Máy bay đáp xuống phi trường Charles De Gaull đúng chín giờ sáng, tôi đang lẩn quẩn chờ hành lư thi nghe loa phóng thanh tuyên bố phi trường đóng cửa v́ bụi núi lửa từ Iceland bay đến. Cơ quan An Ninh Hàng Không Âu Châu ra lệnh hủy bỏ hết tất cả chuyến bay đi và đến. Tất cả phi trường trong toàn cơi Âu Châu ngưng hoạt động. Tất cả chuyến bay vào Âu Châu phải chuyển hướng bay qua Moscow, Nga Sô chờ lệnh mới. Tôi kéo chiếc vali ra ngoài cổng, gặp chị Minh và anh Nam, hai ông bà này mừng húm. Chị Minh nói: Tôi tưởng chú bị đưa qua Moscow rồi chứ! Thế là tôi thoát nạn. Chúng tôi lên xe buưt về thị trấn Montigny, vừa về đến nhà anh Nam bật truyền h́nh nghe tin tức,  đài truyền h́nh cho biết đă có hơn hai mươi ngàn người bị đưa đến phi trường Moscow .

Cứ vài phút là có bản tin mới, số người mắc kẹt ở phi trường càng lúc càng đông lên, h́nh ảnh các phi trường cho thấy hành khách bị kẹt ở các phi trường nằm la liệt trên sàn nhà, hết tiền hết bạc hết đồ ăn, mà không biết bao giờ mới có thể ra về. Hú hồn! tôi thoát nạn và cảm thấy vui vui là v́ mấy  anh em bên Âu Châu đă mua sản vé xe lửa cho tôi nên tôi không hề hấn ǵ, tôi chỉ mong mọi việc sẽ êm xuôi trong ba tuần lể để tôi có thể bay về Mỹ

 

Paris Pháp Quốc

Thủ Đô Paris Pháp Quốc là chặn đường đầu tiên tôi đến để  thăm anh chị Nam . Chúng tôi lên xe buưt rời phi trường Charles De Gaulle, xe buưt chạy ṿng ṿng ngoại ô Paris, nh́n đồng quê dưới nắng Xuân thật xinh đẹp. Hoa Anh Đào dọc hai bên đường nở một màu hồng rực rỡ ruộng đất chưa trồng được dọn sạch và đường cày thẳng lối, mùa này người ta trồng rất nhiều cải xanh để lấy hột cải làm Mustard, tạo thành một tấm khảm màu vàng mấy chục cây số trông rất đẹp mắt. Xe ngừng tại thị trấn Cergy, anh chị Nam đưa tôi đi xem ṭa nhà hành chánh và mua thêm thực phẩm, rồi trở về nhà ở thị trấn Montigny. 

 

Sáng hôm sau, dưới sự hướng dẫn của chị Minh, tôi lên xe điện đi thẳng xuống Trung Tâm Paris. Thành phố mới vào Xuân, buổi sáng gió Bắc Cực thổi mạnh, mặt trời nắng chang chang, nhưng rất là lạnh. Bước ra xe điện ở dưới hầm, tôi đi theo chị Minh lên cầu thang máy lên mặt đất, đi qua một cái cổng khác, đổi sang tuyến đường đi thêm hai trạm nữa mới đến khu vực tháp Eiffelle.

 

Tháp Eiffele

Ôi thôi Eiffele! tôi đă nghe qua danh tiếng của mi từ lúc mới tập tững vào đời, hôm nay tôi đứng đối diện với ngọn tháp này mới thấy nó như thế nào. Tháp cao lừng lững, toàn thân đen thùi lùi, mũi nhọn chỉ lên trời, một màn sương mỏng ban mai bay phất qua lành lạnh, trùm chiếc áo lạnh cho kín, ngước mặt nh́n lên bầu trời xanh thẳm, rất là hùng vĩ. Du khách đông nghẹt, sắp hàng mua vé lên tháp, càng lúc càng đông Một nhóm người Phi Châu và Á Rạp (người Việt ở Pháp gọi họ là Rệp) vai mang cái túi nylong màu đen, hai tay cầm đồ lưu niệm đi kè kè theo du khách mời mọc. Một nhóm con gái trẻ xinh đẹp chạy lăng xăng, đầu choàng khăn soa kiểu Hồi Giáo, mổi cô trên tay cầm tấm giấy viết bằng tiến Anh, một cô bước đến trước mặt tôi và đưa tờ giấy, miệng tươi cười, cô nói nhỏ nhẹ: Do You Read English? Tờ giấy có chữ mực xanh, đại ư nói " tôi ở Đông Âu tới, lỡ bước không có tiền xe để về nhà, xin ông/bà vui ḷng giúp đở". Đang măi mê nhắm nhía cái tháp, bất th́nh ĺnh thấy một đám thanh niên người da đen và Á Rạp tay xách tay ôm chạy tứ tung, miệng la hét bằng thứ tiếng ǵ tôi nghe mà không hiểu, chị Minh giải thích mấy người đi bán dao đồ lưu niệm bị Cảnh Sát đuổi. Mấy người này gạ bán đồ, quấy rối du khách, gặp người quê mùa  yếu ớt chúng hè nhau đè xuống trấn lột, hoạc móc túi. Chánh quyền cấm bán trong khu vực này.

 

Một người bán hàng lưu niệm trên lề đường

 

Lần đầu đến Paris tôi thật ngỡ ngàng người đi như mắc cửi xe chạy nườm nượp đợi đèn xanh để bước qua cầu, chiếc cầu đồ sộ bắc qua sông Seine, đầu cầu có h́nh tượng rất nghệ thuật, nh́n ḍng sông Seine nước gợn sóng v́ mấy chiếc đ̣ chạy ngược xuôi, chở du khách ngắm hoa Anh Đào nở rộ hai bên bờ sông Seine, ôí! Mùa Xuân Paris sao mà đẹp vậy, cái đẹp này làm tôi xiu ḷng, quên hết mối thù của quê hương. 

 

Sau khi thu thập h́nh tháp Eiffele, chúng tôi đi qua quận Mười Ba mua sắm. Năm 1954 quận Mười Ba là một vùng đất rộng lớn c̣n vắng vẻ chánh phủ Pháp lập  trại tỵ nạn tại đây cho người Đông Dương Việt Miên Lào, giờ đây nó trở thành một trung tâm thương mại phồn thịnh, là một trung tâm kinh tế vỉ mô quang trọng của nước Pháp.

 

Tất cả cửa hàng, hiệu buôn, siêu thị,  nhà hàng đủ thứ dịch vụ do người Đông Dương làm chủ. Nhiều siêu thị, tiệm chạp phô bán đủ thứ, rau cải, thịt cá, đủ thứ trái cây nhập cảng từ Phi Châu và các nước Á Rạp, trái cây nhiệt đới đem từ Thái Lan và Việt Nam thứ ǵ cũng có.  Nhà hàng thức ăn Việt Miên Lào Hoa, tiệm phở, cà phê Cứt Chồn thứ ǵ cũng có để xoa dịu nổi nhớ quê hương.  

 

Trước khi lên đường đi Âu Châu, tôi được nhiều người dặn ḍ,  dân Tây nhứt là mấy bà đầm thích nuôi chó, họ là tỷ mụi của nữ minh tinh Briget Bardo, đi đâu cũng ôm kè kè một con chó, chó nhỏ th́ ẵm chó lớn th́ dắt, bọn chó này xú uế tứ tung khiến cho thành phố Paris rất dơ bẩn. Chú nhớ khi ra phố phải nh́n xuống đất kẻo trợt chân. Thật t́nh mà nói thành phố Paris bây giờ rất là sạch, không thấy một chú chó nào ra đường, không thấy bà đầm nào ôm chó, chỉ thấy một tay cầm điếu thuốc, một tay ấp trên g̣ má, gật gật cái đầu, miệng nói lẩm bẩm, có lúc mở miệng cười khói chí, có lẽ là người yêu trên cellphone.

 

Chị Minh cũng nhắc tôi phải cẩn trọng v́ Paris có nhiều kẽ gian, chúng nó chói choi, đi từng nhóm ba bốn đứa, chen lấn lên xe điện, cười chí chúa đùa giỡn, chờ đến xe chạy chậm để ngừng ở trạm kế, chúng giả vờ đụng vào ḿnh rồi móc túi, rồi cả đám nhảy ra cửa chạy mất. Có đứa lại chờ khi thấy ḿnh lơ đăng lấy dao rọc túi Balô mang sau lưng, lấy đồ rồi bỏ chạy, có người thấy được nhưng không dám tri hô v́ sợ trả thù.  Đây là bài học số 1 cho những ai đi du lich Âu Châu, nhớ phải tự bảo vệ, lo cho bản thân an toàn để c̣n  ngày về cố quốc, khi thấy chuyện ǵ chướng mắt cũng đừng nổi máu anh hùng như ở Saigon.

 

Bruxxelle-Bỉ Quốc

Hôm sau, ngày thứ Bảy cháu Chánh Thi lái xe đưa chúng tôi đi Bruxxele Bỉ Quốc thăm chị Tuyết Anh, một giai nhân của Ninh Ḥa thời Pháp Thuộc, chị bị quan Mật Thám tên Tây Gà Cồ quấy nhĩu đến nỗi phải bỏ xứ ra đi ( xin mời xem bài Ninh Ḥa Gái Thời Loạn). Xa nhau mấy chục năm giờ gặp lại thật vui mừng, cái vui ở xứ người khi gặp người đồng hương là nói chuyện Ninh Ḥa, chuyện ǵ mới nhứt cũng đă ba mươi năm, hoạc thời ông Bảo Đại c̣n làm vua.

Từ giă chị Tuyếtn Anh, chúng tôi đến Grande de Palace coi thành phố kiến trúc cổ kính, một trung tâm mua sắm thật sang trọng. Các công thự nhà lầu có nhiều h́nh tượng điêu khắc đă xây dựng mấy trăm năm trước thật tuyệt đẹp.

Charteau De Varseilles

Ngày hôm sau, trên đường về Paris, Chánh Thi đưa chúng tôi đi xem công viên Charteau đe Varseilles của Hoàng Đế Louis XIV - 1638-1715.  Công viên rất rộng lớn, một công tŕnh tuyệt Mỹ. Tôi đi một ṿng công viên hết hai tiếng đồng hồ, vẫn c̣n nhiều ngơỏ ngách chưa đi hết.

Cologne Đức Quốc

Từ Paris, tôi lên xe điện cao tốc Eurostar qua thành phố Cologne, Cộng Ḥa Liên Bang Đức, tốc độ xe chạy khoảng ba trăm cây số một giờ nên không mất nhiều th́ giờ. Ở Âu Châu, các nước đều gần nhau, đi xe điện cao tốc tiện lợi hơn đi máy bay. Đến sân ga Bahnhof Cologne đúng giờ, được người hàng xóm đường luồng Cây Thị Ninh Ḥa Dương Bé đón về nhà ở thành phố Gladbach.

Maastricht Hà Lan

Ngủ một đêm mệt nḥai, sáng hôm sau, ba chúng tôi cùng đi qua thành phố Maastricht Hà  Lan, một thành phố thuần túy Âu Châu với những con đường phố nhỏ hẹp, một ngôi giáo đường cổ kính bên cạnh một công viên nhơ giửa thành phố, khách ngồi đầy công viên uống cà phê hóng nắng, bên ngoài công viên là viện đại học Maastricht.

Berlin, Thủ Đô Cộng Hoà Liên Bang Đức

Cổng Thành Brendenburger

Chúng tôi đi tour ba ngày qua Berlin, Thủ Đô Cộng Ḥa Liên Bang Đức.  Viếng bức tường Bá Linh, bức tường này đă một thời làm tường ngăn cách thành phố Bá Linh. Bên trong bức tường này do quân đội Mỹ và Đồng Minh của thế giới tự do chiếm đóng, bên ngoài bức tường là do Nga Sô và chánh quyền Cộng Sản Đông  Đức cai trị. Hồi Đệ Nhị Thế Chiến, dưới thời Độc Tài Hitler cai trị, thành phố Berlin là nơi bị dội bom tàn phá dữ dội nhứt. Thành phố đă được tái thiết, Lâu đài dinh thự đă được xây dựng lại, nhưng một số chứng tích bị tàn phá từ thời Đệ Nhị Thế Chiến vẫn c̣n bảo tồn trong thành phố. 

Bức Tường Bá Linh - 1961 đến 1989

Đêm đến chúng tôi đi xem cổng thành Brendenburger Tor biểu tượng cho một nước Đức hùng vĩ. Từ năm 1989 chánh quyền Cộng Sản Đông Đức tự giải tán, nước Đức thống nhứt thành một dân tộc, bức tường Bá Linh sụp đổ không c̣n ngăn cách, từ ngày đó cho đến nay sau hai mươi năm thống nhứt, phía  Tây của thành phố thi có nhiều khu thương mại sầm uất kinh tế phồn thịnh, phía Đông của thành phố th́ vẩn c̣n là nơi nghèo nàn buồn tẻ.  Một số người Việt Nam đi làm lao động thời Cộng Sản Đông Đức c̣n kẹt lại, phần lớn đang ở tại phía Đông thành phố Bá Linh. Tại đây có một ngôi chợ rất lớn của người Việt Nam buôn bán, và một số người mở nhà hàng bán thức ăn, bán hoa tươi và những món khác.

Nhà hàng Việt Box

Sau ba ngày bên Berlin, chúng tôi trở về Gladbach, An lái xe đi qua thành phố Bonne, cựu thủ đô Đức Quốc.  Đi xem thành phố Bonn và bảo tàng viện của nhạc sĩ lừng danh thế giới Ludwig Van Bethoven 1770-1827.  Vợ chồng An đưa đi Doesseldorf để thăm anh chị Bảy người làng Phong Ấp.

Qua ngày sau, giă từ vợ chồng Dương Công An tôi đáp xe điện đi xuống Bruxxelle Midi, đổi xe điện ngầm, vượt qua eo biển English Channel qua Anh Quốc. Anh Đạt đón tôi tại nhà ga Saint Pancrass International Luân Đôn thủ đô Anh Quốc.

Sau một ngày du ngoạn Thủ Đô Luân Đôn, Diệp Năng Hải lái xe đưa tôi về nhà ở thành phố Worthing, sau bốn mươi năm xa cách kể từ lần gặp gở cuối cùng ở căn cứ Hải Qưân Rạch Sỏi, nay gặp lại nhau rất vui mừng. Ba ngày ở nhà của Hải, Hải đưa tôi đi xem thành phố cổ Arundel, nơi có lâu đài Arundel xây dựng năm 1068. Giáo đường xây dựng từ thời La Mă cách đây mấy trăm năm. Đi viếng mấy thành phố nhỏ dọc bờ biển phía nam Anh Quốc.

Arundel Castle - Xây Dựng 1068

Hải đưa tôi trở về Luân Đôn, tại đây anh Đạt và tôi đi xem Hoàng cung Buckingham Palace là nơi Nử Hoàng Elizabeth II hiện thời ngự trị. Đồng hồ Big Ben giờ tiêu chuẩn của thế giới. Mặc dù chúng tôi đă đi mấy ngày liền nhưng trong thủ đô c̣n rất nhiều thắng cảnh nổi tiếng chưa đi qua.

Đồng Hồ Big Ben Luân Đôn

Tôi phải lên xe điện một lần nữa chạy dưới ḷng đất ba trăm cây số giờ, chạy dưới eo biển English Channel trở về Paris Pháp Quốc, dừng lại đây một ngày, được chị Minh đưa đi xem thắng cảnh Thủ Đô Paris. Đi xem Place de Concord, đại lộ Khải Hoàng Môn, Ṭa Đô Chính Paris, Đại Học Sorbone nổi tiếng thế giới, vườn hoa Luxembuorg, nhà thờ Notre Dame và nhiều nới khác trước khi tôi trở về Mỹ. 

Bên Âu Châu, từ thành phố Thủ Đô cho đến thị xă nhỏ, các kiến trúc lâu đài, bảo tàng viện, công viên  tất cả rất xưa và củ nhưng đẹp lộng lẫy, có nhiều công thự đă xây cách đây mấy trăm năm là chuyện thường.  Trong thành phố hàn hàng lớp lớp chung cư, xây dựng rất kiên cố, nh́n cho kỹ cách huy hoạch và công tŕnh kiến trúc, nghệ thuật điêu khắc, những pho tượng đá rất là tinh vi, đẹp vô cùng tận.

Tôi thích nhứt là đi xe điện ngầm dưới đất ở Âu Châu. Tàu điện to như chiếc xe lửa, keo theo mấy chục cái wagon, chạy dưới đất cả trăm thước, đường ray chằn chịt, xe chạy như bay. Trạm xe th́ cái nào cũng sáng sủa, treo h́nh quảng cáo và trang trí đẹp lộng lẩy, gặp giờ cao điểm, hành khách chen lấn nhau mà lên xe kẻo trễ, toa xe nào cũng chật cứng người đi, cứ vài phút đồng hồ là xe ngừng ở một trạm khác, tốp người này xuống tốp khác lại lên, và xe chạy túi bụi. rất vui nhộn. 

V́ là lần đầu tiên đến Âu Châu nên thấy cái ǵ cũng lạ, chiếc máy ảnh của tôi bắt đầu hoạt động từ ngày đầu, mỗi ngày từ mờ sáng đến chiều tối, tôi và mấy bạn cứ đi lang thang rong rủi, hết chỗ này đến chỗ kia, từ thành thị đông đúc đến miền quê hẻo lánh và không phân biệt ngày hay đêm, lúc nào đi được là chúng tôi cứ đi, thấm thoát hai mươi ngày trôi qua rất nhanh, từ giă Luan Đôn Anh Quốc tôi lại phải lên xe điện của Eurostar quay về Paris Pháp Quốc để trở về Mỹ.

London Rail

Một Bước Đi Là Một Bài Học

(Đoạn này được bổ sung  ngày 5 tháng 8, 2010)

Chuyến đi Âu Châu thăm người Ninh Ḥa của tôi lần này đầy xúc cảm  nhiều lưu luyến, tôi được nghe, được thấy tận mắt con người và đất nước của người ta, tôi đă ghi lại hơn sáu ngàn năm trăm tấm h́nh, và tôi thấy tận mắt cái sức mạnh đi chinh phục ngày xưa đă mang về nước họ sự thịnh vượng và người dân của họ đă có cuộc sống huy hoàng trong lịch sử nhân loại. 

Cái cuộc sống huy hoàng của người dân bên trời Âu Châu đă khiến tôi suy nghĩ nhiều về cái hiện tại của họ. Cái hiện tại của các nước gọi là Cường Quốc Kinh Tế Thế Ǵới như Pháp, Đức, Ḥa Lan, Bĩ và Anh quốc của cả khối Âu Châu giờ đă Phá Sản, hệ thống tài chánh Tư Bản đă sụp đổ, cuộc sống xô bồ nhưng  tràn đầy nợ nầng, họ làm một đồng xài hai, họ phải đi vay, đi mượn, nợ nhiều đến nổi phải tuyên bố phá sản như trường họp của nước Hy Lạp Greece. Chiếu theo báo cáo của Quỷ Tiền Tệ Quốc Tế IMF th́ rồi đây sẽ đến Bồ Đào Nha, Ỳ, Đức, Pháp và các nước khác trong khối Âu Châu cũng bị phá sản. Nói chung toàn khối Âu Châu đă vở nợ, không cách nào trả nổi. Cuộc sống huy hoàng của họ đă kéo dài hơn năm trăm năm, bầy giờ bắt đầu chấm dứt.

Thế Kỷ 21 là Thế Kỷ của Á-Châu, Lợi Nhuận phải được tái phân phối, trong lúc các nước Âu Châu vở nợ th́ các nước Á Châu giàu lên. Tài lợi đang chuyển hướng từ phương Tây sang phương Đông, nước nhỏ có cơ hội vươn lên, trở thành giàu hơn, mạnh hơn, và vậy thế giới trở nên phức tạp hơn. Cuộc chạy đua ngọn mục đă bắt đầu. 

Một Đoạn Đường Đời

Bạn bè tôi bên Âu Châu người nào cũng vậy, tất cả xa quê hương  v́ một thảm kịch, ám ảnh của quá khứ cứ đeo đuổi như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Những giây phút hải hùng nhứt của con người, khi mấy trăm người ngồi nằm chen chúc nhau trên một ghe cá lênh đên trên biển că, con người sợ con nước nuốt trôi, và có những giọt nước có thể cứu con người, mạng sống của con người bị hâm dọa từng giây từng phút, mong cho đến bến đến bờ, những câu chuyện rất thương tâm của mấy anh chi em nghe qua không thể nào cầm được nước mắt.

V́ thế ngay từ ngày đặc chân lên bờ, các anh chị em đă phải bươn chải, phải làm việc không mệt mỏi rất cực nhọc, làm để có mà sống, làm để quên những giây phút hải hùng trên đường vượt biên, và để quên nỗi buồn xa quê hương, buồn thay, không có người Ninh Ḥa nào có thể quên được cái quê hương đầu đời của ḿnh.  Dă sử khi ra đi không phải v́ một thảm kịch th́ giờ này tôi có thể trở về bên sông Dinh, thả hồn theo gió mát, nh́n con nước cuồn cuộn mang ánh trăng ra biển cả như tôi đă làm khi tôi c̣n trẻ dại.

Xin cảm ơn tất cả các anh chi em, cảm ơn sự ưu ái, đưa đón và giúp đở của các anh chị em nhờ đớ tôi có được một chuyến đi tốt đẹp nhứt trong đời tôi.

Cảm ơn  Chị Minh, anh Nàm và Chánh Thi bên Paris Pháp Quốc.

Xin Cảm ơn chị Tuyết Anh bên Brussele,

Nh́n từ trái qua phải

Chánh Thi, chị Tuyết Anh, Chị Minh và anh Nàm

xin cảm ơn Dương Bé và Mùi, thành phố Gladbach Đức Quốc.

Tôi xin chân thành cảm ơn Diệp Năng Hải và Nga ở Worthing Anh Quốc

và xin cảm ơn anh Lương Đat Tân và chị Ngọc (tôi đánh mất cây dù của chị tại Hoàng Cung Buckingham Palace) em Hoàn và chị Dục ở Luân Đôn Anh Quốc.

Cảm ơn Anh Chị Bảy Phong Ấp lần đầu gặp gở nhưng tràn đầy kỷ niệm ỡ thành phố Dueseldof, Đức Quốc

Xin mời quư vị bấm vào www.vanninh.com để xem sáu ngàn năm trăm tấm h́nh của năm nước Âu Châu chụp trong chuyến đi này

 

 
 
Number of visits: free hit counters