Ninh Ḥa Gái Thời Loạn

Huỳnh Thị Tuyết Anh - Bruxelles Belgique

   Ninh Ḥa Gái Thời Loạn                               cập nhựt ngày 30 tháng 5, 2010

Trong chuyến đi thăm người Ninh Ḥa ở Âu Châu, tôi được cháu Phan Chánh Thi đưa đi Bruxelles thăm chị H. Tuyết Anh. Cùng đi với tôi c̣n có anh chị Nam , ba mẹ của Thi. Dưới ánh nắng Xuân đẹp nhưng rất lạnh, chiếc xe chở chúng tôi rời Montigny ngoại ô Paris Pháp Quốc trực chỉ đi Bruxelles Bỉ Quốc.

Sáng thứ Bảy, xa lộ rộng thênh thang, từ ngoại ô Paris đến Bruxelles, đường
dài mấy trăm cây số, hai bên xa lộ đâu đâu cũng được cày cấy, trồng trọt ngay
hàng thẳng lối, dọn dẹp sạch sẽ. Xa xa có một nhóm nhà gạch đỏ, một tháp giáo
đường đen láy mọc lên cao sừng sững, làm cho cảnh vật đồng quê nước Pháp rất đẹp mắt. Thắm thoát xe chạy đến Bruxxeles, mới đến Bruxelles lần đầu nên tôi thấy cái ǵ cũng lạ mắt. Thành phố Bruxelles thật vĩ đại, có nhiều kiến trúc
cổ xưa rất hoành tráng, nhiều kiến trúc mới hiện đại rất đẹp mắt.

Tôi và chị Tuyết Anh xa nhau mấy chục năm, gặp lại người đồng hương, quá đổi vui mừng. Qua mấy câu thăm hỏi về tông tích, tôi không ngờ đă xa nhau hơn nửa thế kỷ mà chị vẩn c̣n nhớ đến tên ba và má tôi. Chị c̣n nhắc đến những chuyện khôi hài thời chị c̣n nhỏ ở Ninh Ḥa, khiến cho nổi nhớ Ninh Ḥa của mọi người bỗng dân cao.

Ninh Ḥa, nơi mà chúng tôi và chị Tuyết Anh đă được sanh ra và lớn lên, cho
dù có đi xa ngàn dặm, kỷ niệm đầu đời vẫn không phai nḥa. Chị Tuyết Anh nhắc lại kỷ niệm cuôc sống kinh hoàn thời trẻ thơ của chị, cũng như cuộc sống của tất cả đàn bà con gái, nhất là những cô gái đẹp ở Ninh Ḥa, sống trong thời
loạn lạc khoảng 1945 đến 1954, kh́ến cho chị đă phải bỏ xứ ra đi.

Năm 1945 lúc quân đội viển chinh Pháp tái chiếm Ninh Ḥa, cuộc sống của người dân ở đây hết sức là kham khổ, khắc nghiệt, người dân ở thành thị cũng như ở thôn quê, luôn luôn sống phập pḥng lo sợ, nhất là đàn bà con gái có chút nhan sắc. Năm 1945 lúc chị là một giai nhân tuyệt sắc của thị trấn, chị bị tên Tây Gà Cồ, Trùm Mật Thám Tây mê muội, đ̣i cưới. Dù rằng chị là con gái Tàu, kiều dân của nước đồng minh của nước Pháp, nhưng cũng không được sống yên ổn như những điều ước quốc tế đă cam kết. Hắn phá phách, quấy nhiễu và dùng nhiều xảo thuật hung dữ, ép buộc gia đ́nh phải gả chị cho hắn, cả gia đ́nh và chị nhất quyết không chịu.

Ngày xưa, nhà chị ở bên hong chợ Dinh, chị có hai người em gái, chị ba N. và
chị H. Từ nhà tôi, ngước mặt về hướng mười một giờ, sẽ thấy hai gian nhà lầu
cao sừng sửng, trước nhà có cây bàng thật to che bóng mát. Vào những buổi trưa hè nóng nực, tôi thường đến chơi với chị bốn.

Cho đến giờ, tôi vẩn c̣n nhớ, chị và hai người em gái người nào cũng xinh đẹp,
đẹp từ sắc diện cho đến tâm hồn, nhất là chị hai, sắc đẹp của chị làm cho nhiều
chàng trai trong vùng Ninh Ḥa, Vạn Giă và Nha Trang say mê.

Là người Ninh Ḥa th́ ai cũng biết, sau khi quân đội Pháp tái chiếm thị trấn
Ninh Ḥa, và giữa năm 1945-54, Ninh Ḥa bị đặt dưới sư cai trị của hai tên quân nhân Pháp. Ông Một Cọt, người lùn xỉn, làm Cảnh Sát trưởng, văn pḥng đặt tại đồn G.I. Và một ông Tây, tướng tá cao ráo, đẹp trai nhưng mặt th́ lúc nào cũng đỏ âu, nên người Ninh Ḥa đặc cho ông ta cái tên ông Tây Gà Cồ. Ông là Trưởng Pḥng Nh́ Mật Thám. Văn pḥng của ông ta đặt tại đầu cầu Dinh, trước công ty rượu Nhiêu Bá bên Vĩnh Phú.

Thị trấn Ninh Ḥa là một địa thế trọng điểm, nằm giũa quốc lộ 1 nối liền Nam Bắc Việt Nam và quốc lộ 26 đi về Cao Nguyên Banmethuot, nên quân đội Pháp dồn tại đây một đội quân khá hùng mạnh để giữ an ninh hai trục lộ này. Họ xây nhiều đồn  bót ṿng đai, đồn Lạc An, Quốc Lộ 1 và đồn Khánh Dương quốc lộ 21 là hai đồn lớn.Họ kiểm soát người dân Ninh Ḥa rất chặt chẽ. Họ răi Mật Thám đi khắp mọi nơi, từ thành thị đến thôn quê, theo dơi mọi hành động của người dân, hang cùng ngơ hẻm nào cũng có mật thám. Mọi di chuyển của người dân phải có giấy phép của Tây Gà Cồ Mật Thám mới được đi.

Trai người Việt lớn lên trong thời loạn phải đi lính Khố Xanh. Học hành xong th́ đi làm cho họ. Ai có ḷng yêu nước th́ vô bưng theo Việt Minh, ở nhà làm ruộng, gặp lính hành quân bố ráp bị bắt th́ toi mạng là cái chắc, nhứt là những ngày Việt Minh phá phách, làm cho chúng giận dữ, chúng đi tảo thanh làng xóm, bắt không được Việt Minh th́ chúng bắt dân lành đem về tra khảo để trả thù. Nhiều trai tráng bị bắt cầm tù oan uổng, mổi buổi sáng, họ dẫn mấy trăm tù nhân từ nhà lao bên Vĩnh Phú đi ngang chợ Dinh, đến đồn G.I làm tạp dịch. Chiều dẩn trở về nhà lao. Lâu lâu, họ mang một hai xác chết đem về phơi trước chợ Dinh để hù doạ dân  chúng.

Con gái người Việt đến tuổi dậy th́ phải mau lấy chồng cho sớm. Cô nào có chút nhan sắc bọn Mật Thám không bỏ qua. Ở đâu có gái đẹp chúng nó đem xe đến nhà rước vô sở Mật Thám là tiu dênh cuôc đời, không bị hăm hiếp th́ cũng bị tra tấn. Có lấy chúng th́ cũng sẽ bị lợi dụng thoả măn thú tính rồi bỏ rơi. Bằng chứng cho thấy một trong những người đàn bà bị tra khảo chết đi sống lại, sau này có cái tên là bà Một Vú. Người ta truyền rằng sau khi được thả ra, bà mất đi một cái vú, bà về Ḥn Khói chỉ huy mặt trận chống Pháp của quận Ninh Ḥa.

Trong khi đó, người Tàu tại thị trấn th́ an toàn, là v́ chúng tôi là kiều dân
Trung Hoa Dân Quốc, là đồng minh của chánh phủ Pháp, nên được sống b́nh yên, làm ăn buôn bán, lính Tây không dám phá phách, ngoại trừ tên Tây Gà Cồ trùm Mật Thám Ninh Ḥa . Một hôm, Tây Gà Cồ đến nhà làm quen, mỗi lần gặp chị, hắn bắt tay chào hỏi, mỗi lần bắt tay hắn nắm tay chị đưa lên miệng hôn một cái, nói một vài câu ǵ đó,  rồi bỏ đi. Một bữa khác ông đến nhà chơi, ông lục lọi trong nhà, ông t́m được một tấm h́nh của chị, ông bỏ trong túi, đi đâu và gặp ai ông cũng lấy tấm h́nh ra khoe khoang và nói với mọi người là h́nh của vợ ông. Ông c̣n nói với chị là ông sẽ gởi  tấm h́nh này về Pháp, báo cho gia đ́nh ông bên đó biết chị là vợ của ông ta.

Hầu như mỗi ngày, cứ vào giờ chiều, cái giờ chị thường đi ra chợ, là ông đến đón trước nhà, gặp chị, ông bắt tay rồi đưa lên miệng hôn một cái rồi đi. Lần lần ông ta tỏ ra mê muội, nhất quyết đ̣i cưới chị.Tiếng đồn ngày càng xa, ai ai cũng nghe chị lấy Tây Gà Cồ. Trong lúc này có nhiều người trong thị trấn làm mai mối, nhưng một khi duyên t́nh chưa đến th́ có làm ǵ đi nửa cũng không thành. Có lẽ số phận đă an bài, buộc chị phải đi lấy chồng xa. Trời xuôi đất khiến, một anh chàng đẹp trai, hiền ḥa chất phát, không ai biết gốc gác của anh ta, một ḿnh đơn chiếc, từ Saigon anh ra Nha Trang lập nghiệp. Anh mở một tiệm ăn và lấy danh hiệu "Nhà Hàng Hải Châu" trên đường "Graffeit" (Sau 1954, tên con đường này đổi  thành đường "Độc Lập").  Mẹ của chị nhiều lần ra vào Nha Trang buôn bán, đă đến nhà hàng này ăn nhiều lần, và đă thấy anh chàng đẹp trai này, nhưng chị hai th́ tuyệt đối chưa bao giờ biết mặt mũi anh này ra sao.

Một hôm, Tây Gà Cồ bị bệnh, ông nằm liệt giường, nhớ thương chị quá, ông kêu ông Ba Phương, một người quen trong gia đ́nh, xin phép Bà Tám, mẹ của chi, đem chị vô cho ông ta thăm. Trong ḷng rất sợ, sợ rằng nếu không đi th́ sau này Tây Gà Cồ hết bịnh y sẽ trả thù cho gia đ́nh chị. Dưới sự bảo đảm và nhiều áp lực của ông Ba Phương, chi buộc ḷng phải đi với ông ta.

Đứng bên giường bệnh với ông Ba Phương, Tây Gà Cồ bắt tay chị, hôn tay chị, nói ba  điều bốn chuyện, rồi ông Ba Phương đưa chị về trả lại cho ba Tám. Từ đó, chị sợ quá, đành chấp nhận sự mai mối của một người quen, chi quyết định đi lấy chồng ở Nha Trang.

Ngày chị đi lấy chồng cũng là ngày đáng ghi nhớ cho đời người con gái trong thời Ninh Ḥa loạn lạc. Một buổi sáng không nhớ ngày tháng, chị đến văn pḥng mật thám xin giấy phép đi Nha Trang. Tây Gà Cồ hỏi chị đi Nha Trang làm ǵ? Đi bao lâu? Chị trả lời là đi mấy ngày, mua hàng về bán. Thật ra là chị đi Nha Trang để làm đám cưới. Mọi việc đă được người quen sắp xếp trước. Lấy được tờ giấy phép, chị và hai người bạn lên xe ngựa mà đi và đó là ngày chị đi lấy chồng.

Lên xe ngựa, chị cũng tưởng chị qua mặt được Tây Gà Cồ, nào ngờ, Tây Gà Cồ cầm roi đuôi ḅ dài tḥn đi theo sau xe ngựa, xe đi ngang chợ Dinh, trực thẳng vô Nha Trang, Tây Gà Cồ vẫn kiên nhẫn đi theo, khi xe ngựa đi đến Phong Thạnh, Tây Ga Cồ sợ Việt Minh nên rút lui, không dám đi theo. Đến Nha Trang, chị làm đám cưới ngay, từ đó chị ở luôn trong căn nhà ở đường Trần Quư Cáp Nha Trang.

Ba ngày sau, không thấy chị hai trở về Ninh Ḥa, Tây Gà Cồ đi t́m. Hắn vô Nha Trang và có người mách bảo, hắn t́m đến tận nhà đường Trần Quư Cáp để t́m chị. Bị người quen của chị thấy được, báo cho chị biết để tránh mặt.

Chưa hết, hắn c̣n tới nhà chi, quậy phá, Tây Gà Cồ nói với bà má chị, không cưới được chị, th́ cưới người em, làm cả nhà hoảng hồn. Có ngày ông ta đến nhà say sưa be bét, than khốc, nằm vạ cho đến tối không chịu đi về đồn, mẹ chị phải nhờ ông bang trưởng và ông Má Chín Đụng, nói rành tiếng Pháp đến giải cứu.

Nghe được tin nhà bị Tây Gà Cồ quấy nhiễu, chi hai và chồng chạy vô Saigon , t́m đến nhà ông anh họ, đang làm Phó Đại Sứ của Đại Sứ Quán Trung Hoa Dân Quốc nhờ can thiệp. Một Công Hàm Ngoại Giao của Chánh Phủ Trung Hoa Dân Quốc được gởi qua Bộ Ngoại Giao Pháp khiếu nại sự quấy nhiễu của Tây Gà Cồ, và được Phủ Toàn Quyền Pháp tại Việt Nam can thiệp, từ đó, gia đ́nh của chị mới được yên thân.

Những ngày kế tiếp, Tây Gà Cồ trả thù bằng cách bắt một người đàn bà khác, ăn ở với hắn cho đến sanh ra một đưa con trai, hắn đi nói với mọi người đứa con này là do chi Tuyết Anh đẻ.

Làm Trưởng Pḥng Mật Thám ở Ninh Ḥa mấy năm, Tây Gà Cồ bị rút về Sở Mật Thám Nha Trang, thật là bất ngờ, sở Mật Thám Nha Trang lại nằm chung một lốc, hầu như đâu đít với cái villa chĩ đang ở trên đường Trần Quư Cáp. Có những buổi chiều chị dẩn con đi dạo chơi, chị gặp người đàn bà và đứa con của Tây Gà Cồ trên cùng lối đi. 

Rồi một hôm, người đàn bà kia đem đứa con vào xuống bến tàu Nha Trang, gặp nhau, Tây Gà Cồ bồng đứa con, đưa cho một thằng Tây khác mang lên tàu, Tây Gà Cồ bỏ người mẹ đứa nhỏ tại bến tàu mà trở về Pháp.

Ninh Ḥa là quê hương đầu đời, Nha Trang là quê hương trưởng thành và phát triển, chị Tuyết Anh vượt qua bao nhiêu khổ ải, kể từ đây cuộc đời chị thay đổi nhiều, chị sống đầm ấm và hạnh phúc với chồng con trên phố biển.

Câu chuyện của chị Tuyết Anh c̣n dài và nhiều chi tiết rất riêng tư không thể phơi bày trên trang giấy. Trong cuộc gặp gở ngắn ngủi này chị muốn nói lên sự tàn ác của Thực Dân Pháp và để chia sẻ nỗi đau cho người dân  và đàn bà con gái Ninh Ḥa trong thời loạn.
 


Sau cuộc đổi đời, chị hai được con bảo lănh, hiện đang sống trong một căn nhà nhỏ xinh xắn ở Bruxelles. Chị rất khỏe mạnh. Chị là một cây Đại thụ của Ninh Ḥa bên trời Tây. Chị tự tay sửa sang nhà cửa, chăm sóc vườn hoa, làm bánh, nấu nướng kêu con cháu đến ăn với chị. Mỗi tuần ba lần, chị đến công viên thực tập Tai-Chi, ngày nào sư phụ đi vắng, chị thay thầy hướng dẫn lớp học, mấy ông tây bà đầm cảm phục, tặng cho chị cái biệt danh khôi hài "
Ba Đầm Cao Su" để cảm ơn và khen thưởng sư bền bỉ của chị.

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn chị Tuyết Anh, được chị cho phép đăng h́nh và ghi lại câu chuyện về đời tư của chị trên trang web vanninh.com
.

Kính Chúc Chị "Thọ Bỉ Nam Sơn"

Tôi cũng xin cám ơn anh chị Nam và cháu Phan Chánh Thi đă đưa tôi qua Bruxelles thăm chị Tuyết Anh. 
           

Đường B́nh
www.vanninh.com - email :  duongdubinh@yahoo.com

                    chị Nam và chị Tuyết Anh               Chánh Thi-chị Tuyết Anh -anh chị Nam

h́nh chụp tại nhà chị Tuyết Anh ở Bruxelles 17 tháng 4 năm 2010

Kỷ niệm chuyến đi Âu Châu Thăm Người Ninh Ḥa

15 tháng 4 năm 2010 đến 5 tháng 5 năm 2010

 

Độc Giả Viết

 

唐兄好

我是謝國興,啟明校友網站主持人,龍彩華學姐有和我提到唐兄在貴網登上您訪問黃雪英女士的一篇文章,我有上貴網閱讀唐兄的文章,覺得您的文路很好,網站設計美觀,相片詩文豐富,有很高的閱讀價值,由其您對攝影的才華,更是优美絕倫,造詣高深。

很多芽莊華人也認識黃雪英女士,所以希望得到唐兄的同意下截「Ninh Ḥa Gái Thời Loạn寧和亂世女兒」那篇文章及相片,我們會貼上啟明網站和啟明校友分享,很多謝您。

啟明平和本是一家,希望以後vanninh.comkhaiminhnhatrang.net網站可以保持聯絡,互相學習。

祝好

啟明校友網站主持人

謝國興

 

 

 

    Number of visits: free hit counters