Giấc Mộng Hồi Hương 

Bức Thơ Kính Gởi Ba

 

Olympia ngày 15 tháng 9 năm 2010

Kính Gởi  Ba;

Con và mấy cháu đă về đến Mỹ b́nh an.  Ba đứa cháu cố của Ba, tuổi c̣n nhỏ, lần đầu tiên đến Việt Nam, lần đầu tiên gặp Ba và bà con thân thiết chúng nó vô cùng cảm kích. Trước khi lên máy bay để về Mỹ, chúng nó c̣n hẹn với mấy đứa con của Thảo, sẽ trở lại thăm ông Cố và mấy chị vào mùa hè năm tới.

Mủc đích của chuyến đi Việt Nam lần này là về mừng Sinh Nhật thứ một trăm của Ba. Trước khi lên máy bay, cháu Thảo có điện thoại qua cho biết Ba bị bịnh. Vẩn biết rằng đời người mấy ai tránh khỏi Sanh Lảo Bịnh Tử, nhưng khi thấy Ba quằng quại trong cơn đau con rất đau buồn.

Bốn tuần lể bên cạnh Ba con cảm thấy ḷng tràn đầy hạnh phúc, cái hạnh phúc con chưa bao giờ có trong tâm hồn từ khi con cùng chồng con rời quê hương qua Mỹ lánh nạn. Ngày đó khi ra đi con cứ tưởng rằng con sẽ không có ngày gặp lại Ba, gặp lại chị Hai và anh Tư là hai người mà con cảm thấy gần gủi nhứt của đời con.

Ba c̣n nhớ không, khi Má chết, con mới có mười hai tuổi. Chị Hai và chị Ba đă lên Saigon ăn học, con ở lại vườn với Ba và Bà Nội. Dù em Sáu và thằng Bảy lúc đó c̣n nhỏ, nhưng con v́ sức khỏe không tốt nên được Ba cưng ch́u nhiều nhứt. Măi cho đến giờ mặc dầu nay con đă sáu mươi bảy tuổi rồi nhưng con vẩn c̣n cảm giác cái hơi ấm khi Ba ôm con vào ḷng khi con bịnh. Mấy năm sau đó con phải xa Ba để lên Saigon ở với chị Hai.  Hoàn Cảnh đưa đẩy con phải xa Ba, xa mái trường, xa cả bạn bè, ḷng con đau da diết. Rồi tiếp theo, Ba lại có cuộc sống riêng của Ba. 

h́nh con chụp chung với Ba và Bà Nội ở vườn lúc con 14 tuổi

Chị Hai thế Mẹ nuôi con trên Saigon được mấy năm th́ con lấy chồng. Bất phước ông chồng của con nghèo. Đă vậy anh c̣n mang cái tội trốn quận dịch. Anh thuộc loại người 'Tay Làm Hàm Nhai' nên nghèo lại nghèo thêm, không giống như chị Ba, có chồng giàu làm cho Ba nở mặt.

Sau Tết Mậu Thân, chồng con phải gia nhập quân đội. Tiền lính tính liền, một vợ ba con không đủ sống. Đầu tháng lảnh lương giữa tháng đi cầm chiếc giây chuyền của hồi môn. Không tiền chạy chọt để về đơn vị gần nhà, anh bị đổi đi nhiều nơi, nhưng đi đâu anh cũng đem vợ và ba đứa con, tính luôn đứa con đầu ḷng của anh Tư với người vợ trước - anh Tư nuôi không nổi, thấy tội nghiệp thằng nhỏ, con đă nhận nó về nuôi cho đến ngày đi Mỹ.    

Ba mươi lăm năm trước, tháng Tư năm 1975, đất nước vừa mới thắng giặc Mỹ, thống nhứt lảnh thổ. Hận thù giặc Mỹ dâng cao, những người chạy theo Mỹ như tụi con bị cho là phản quốc, có tội với đất nước. Nghe tin Ba bị đưa ra trước công chúng đấu tố v́ có con theo Mỹ, ruộng đất của Ba bị tịch thu tụi con hết sức đau ḷng, nhưng cũng chỉ biết phải cắn răng chịu đựng.

Cũng kể từ ngày đó con nhận được nhiều lá thư tuyệt vọng kêu cầu cứu của chi Hai. Bức thơ nào cũng vậy, sau hai hàng chữ hỏi thăm sức khỏe, tiếp theo là liệt kê hàng hóa những thứ bán ra để kiếm tiền, từ lố dầu xanh cho đến chục thước vải soir đen của Pháp để may quần cho các cháu, vài loại thuốc cho tủ thuốc gia đ́nh, và nhiều thứ không nhớ hết. Mỗi tuần một lá thơ màu xanh nước biển. Cứ chiều thứ Sáu là thơ đến.

Chị Hai cũng dặn rằng: 'em cứ gởi về chị, cái nào Ba dùng chị gởi cho Ba, chị cũng lo cho tất că các em bên này'. Thương chị Hai mà cũng để đáp lại ơn nghĩa chị đă nuôi con mấy năm trên Saigon, con gởi đều đặng hai tuần một thùng đồ mấy năm liền. 

Hết kêu mua hàng hóa đến tiền mặt, con cũng tiếp tục gởi về, nào là tiền chị xin để Hóa Giá căn nhà chị đang ở nếu không, chị sẽ không có chổ ở.  Mấy ngàn đô la gởi cho chị, để rồi chị tră lời đă nhận được tiền nhưng chánh phủ ngưng hóa giá, lần sau chị lại xin tiếp. Hết đợt này đến đợt khác, con nuôi gia đ́nh của chị c̣n nhiều hơn chị nuôi con nhiều lắm đó Ba.

Con cũng thương anh Tư lắm chứ. Sau khi bị người vợ trước giao đứa con rồi bỏ đi, anh Tư nuôi nó không nổi, anh giao thằng nhỏ cho con, v́ thương thằng nhỏ mà cũng thương ảnh, con đem nó về nuôi rồi đem nó qua Mỹ luôn.  

Những năm hoàn cảnh cho phép, con đă đôi lần về thăm Ba, thấy căn nhà vách đất của Ba xiu vẹo. Nằm trên chiếu lát mà thấy sao trời lắp lánh xuyên mái lá, tụi con cố sức cất lại căn nhà cho Ba. Cất xong căn nhà, con cảm thấy ḷng được an ủi rất nhiều.

Thắm thoát đă ba mười lăm năm qua rồi, ba mươi lăm năm buồn nhớ.  Giờ th́ con đă đến tuổi về hưu. Con không c̣n phải mỗi sáng dậy sớm đi làm như trước. Ba đứa con của con nay đă có gia đ́nh, sanh con sanh cái, gốc rể cũng đầy tràn bên này. Đứa nào có cuộc sống riêng tư của đứa nó. Riêng con th́ cuộc sống rất ổn định, nhưng những lúc nhớ đến Ba, nhớ đến chị Hai và anh Tư con cảm thấy bên này rất cô quạnh, có lúc con muốn bỏ hết tất cả bên này để hồi hương sống an b́nh trong tâm hồn.

Hai ngày trước khi con lên máy bay về thăm Ba, chánh phủ Việt Nam ra Thông Cáo số 71 có hiệu lực ngày 8 tháng 8 năm 2010 cho phép Việt Kiều về nước ở, được quyền sở hữu một căn hộ như bất cứ người Việt Nam trong nước, cái hy vọng Hồi Hương của con bùng phát mănh liệt hơn bao giờ hết.

Căn nhà của con trong đường hẻm Lê Hồng Phong, trước khi ra đi tháng tư bảy lăm, con đă ủy quyền cho chị Hai, tờ ủy quyền ghi rơ nhờ chị trông nom giùm căn nhà suốt thời gian con vắng mặt, và trước khi rời khỏi căn nhà yêu quư, con mang tờ giấy ủy quyền ra phường chứng thực, nó c̣n hiệu lực và c̣n giá trị cho đến ngày nay.

Từ ngày con ủy quyền căn nhà đó cho chị Hai trông nom giùm, chị Hai nhờ tiền con cho được hóa giá căn nhà chị đang ở nên không ở đó chị đưa anh Tư về đó ở. Tại căn nhà này, anh Tư cưới cô vợ mới, sanh được hai đứa con. Khoảng thời gian này, con cho anh Tư tiền sắm máy may, máy vắt sổ và tiền để hai ông bà làm có tiển nuôi con. Cho đến một hôm, anh Tư xin tiền cất căn nhà mới, rồi dọn đi, để căn nhà của con lại cho thằng con trai v́ nó đă đến tuổi cưới vợ con cũng đồng ư. Ở đó một thời gian, nó ly dị vợ, cưới cô vợ mới dọn về ở cùng với anh Tư, căn nhà của con th́ nó cho mướn, hằng tháng thu tiền tăng thêm thu nhập. Con hoàn toàn không xía vô chuyện này.

Ba mươi lăm năm vừa qua đất nước Việt Nam đă thay đổi nhiều, ḷng người đổi thay c̣n nhiều hơn. Ba mươi lăm năm trước, những người theo Mỹ là Phản Quốc, bây giờ những người đó là Việt Kiều Yêu Nước, là khúc ruột ngàn dặm không thể xa ĺa. Giờ đây thêm cái nghị định số 71, làm cái hy vọng hồi hương của con như trái cây chín mùi.

Hôm  về con thưa chuyện với chị Hai xin lại căn nhà, để sữa lại để mổi  lần về Việt Nam, con có thể ở trong căn nhà yêu mến của chính tụi con. Nhưng thật là phủ phàng, sau khi nghe con tŕnh bày ư định hồi hương và trở lại căn nhà của con, chị Hai không những không đồng ư mà c̣n thách thức dọa nạt. Chị dơng dạt tuyến bố: 'Tao không tră nhà lại cho tụi bay. Tụi bay làm ǵ tao. Tụi bay giỏi th́ đi thưa đi. Tao bây giờ đă tám mươi tuổi rồi, bây giờ tao nói ngan đó, tụi bay làm gi tao.' 

Con rất buồn khi nghe chị Hai nói thế, thái độ quơ tay quơ chân la hét của chị y như một tên côn đồ, chị đă mất hết t́nh người.  Chị đă v́ ngôi nhà mà cắt đức t́nh máu mủ ruột thịt với con, người đă giúp đở gia đ́nh chị suot ba mươi lăm năm qua.

Anh Tư c̣n tệ bạc hơn nữa. Anh to tiếng dơng dạt tuyên bố: 'Tao sẽ trở lại căn nhà đó năm ĺ ở đó coi tụi bay làm gi tao.  C̣n thằng con của tao mày phải mang nó về đây trả lại cho tao.

Ba cũng biết đó, anh Tư có thằng con đầu với người vợ trước, bà vợ sống không nổi với ảnh, chị giao con lại rồi bỏ đi không trở lại. Anh giao thằng nhỏ cho con nuôi, từ ngày đó,  anh chưa bao giờ mua cho nó được một cục kẹo, chưa bao giờ mua cho nó cái quần, cái áo, trong khi đó tụi con sống với lương lính không đủ sống, anh đâu có màng ǵ đến nó đâu.

Sau khi con mang nó qua Mỹ, khai nó là con ruột, con đă nuôi nó khôn lớn. Học xong Cao Học, đi làm cho hăng chế tạo máy bay Boeing, mua xe cho nó đi làm, cho tiền cưới vợ, cho tiền down mua nhà, nó đă tự lập tự sống không ràng buộc với ai. Tài sản của con chia cho nó đâu có ít hơn hai đứa con ruột của con. Lâu lâu kẹt tiền nó c̣n hỏi con xin tiền.       

Ba mươi lăm năm qua anh Tư có sanh thằng con mà không dưỡng, bây giờ anh Tư kêu nó phải gởi tiền mổi tháng về cấp dưỡng anh. Ảnh c̣n nói với con "Mày coi nó như thằng nhỏ nào đâu đó mày xin về nuôi, đừng kể lể với tao". Anh Tư không c̣n cái đạo đức làm người nữa.

Con rất đau buồn khi thấy chi Hai và anh Tư đă tỏ cái thái độ thiếu đạo đức làm người, cái đạo đức mà chị Hai và anh Tư nói luôn mồm mỗi khi nhờ vă, ngay cả lúc con viết thư này cho Ba, chị Hai và anh Tư vẩn c̣n đang nhận sự giúp đở của con, không biết ơn nghĩa mà c̣n cư xử không một chút văn hóa.

Ba mươi lăm năm qua, con đọc báo Việt Kiều cũng nhiều, báo trong nước như VNexpress và Việtnamnet con cũng thường xuyên theo giỏi, những câu chuyện lường gạc, đâm chém nhau giữa người thân trong gia đ́nh xảy ra dài dài ở bên nhà, nhưng con cứ cho là báo Việt Kiều nói xấu dân ta, bây giờ th́ không c̣n chối căi nữa v́ nó đă xảy ra cho chính tụi con. Thế con mới biết đâu là sự thật. 

Cái cách hành xử hung hăng hiện tại của người thân trong gia đ́nh ḿnh thật ngán ngẩm sợ sệt, nó cũng làm gảy đổ cái Mộng Hồi Hương của con. 

Nghỉ đến chuyện này con buồn lắm. Khi người c̣n sống ai cũng có một giấc mơ. Hiện thực được cái ước mơ hay không cuối cùng nó cũng chỉ là một giấc mơ. Người giàu và người nghèo đến khi chết người nào cũng như nhau. Cát bụi trở về cát bụi. Trên đời này có nhiều người không may mắn, nhưng họ hành xử mọi chuyện rất văn minh và đạo đức. Những kẻ xấu có thể đang thắng, nhưng cuối cùng thế giới sẽ thuộc về những con người có thiện tâm và hài ḥa.

Con hy vọng chi Hai và anh Tư thức tỉnh, phải biết coi trong t́nh thương ruột thịt. Sống thiện tâm và hài ḥa.

Kinh Ba

Đường B́nh

Kỷ niệm Chuyến Đi Việt Nam Năm 2010

 

 
Number of visits: free hit counters