Tháng Tư 1975  -  Tháng Tư 2015

Chương Tŕnh Định Cư Tỵ Nạn Đông Dương Washington State

Xin Bấm Vào Đây Xem Bài Dịch Anh Ngữ

 


 

Bản Dịch Việt Ngữ

Kính Thưa

Thống Đốc Daniel Evans

Bộ Trưởng Ralph Munro

Tướng Chi Huy Trưởng Camp Murray


"Anh biết Washington State Là Đâu Không?"

Đây là tựa đề của bản báo cáo tôi đă viết nhưng 40 năm rồi chưa tŕnh lên Ông. Hôm nay, nhân dịp kỷ niệm 40 Năm Người Tị nạn Đông Dương Việt Nam, Miên, Lào, tôi xin tŕnh lên Ông bản báo cáo này.


Thưa Quư Vị,

Tháng Năm 1975 Camp Pendleton California, sau khi Saigon thất thủ, hằng trăm ngàn người Việt, Miên và Lào tị nạn lang thang trong trại. Mọi người thêm lo lắng khi nghe tin đồn rằng Thống Đốc Tiểu Bang California không muốn người tị nạn trên đất California.

Tôi đang giúp việc trong bệnh xá, tôi bổng nghe loa phóng thanh của Bộ Chỉ Huy Trại Tị Nạn gọi tên tôi, Tôi phân vân. Lời gọi thứ hai phát lên yêu cầu tôi lên bộ chỉ huy để gặp ông Monahan. Tôi biết ông Monahan vì đă làm việc với ông này tại Pḥng Tuy Viên Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ (DAO) ở Saigon, và chính ông là người đă đưa gia đ́nh chúng tôi lên máy bay rời Saigon tuần trước đây.

Từ xa nh́n về bộ chỉ huy, tôi thấy Monahan đứng đó với hai người Mỹ khác. Gặp nhau mừng rỡ, ông giới thiệu tôi với hai người kia, Edward Burke và Joe Aggarga.

Monahan nói: “Hai người này từ tiểu bang Washington đến t́m người lên đó định cư. Ông khuyên tôi lên đó định cư rồi sau này ông sẽ gặp lại. Nói xong ông trở vào pḥng họp.


Ông Edward Burke tự giới thiệu: “Chúng tôi là đại diện của Thồng Đốc Dan Evans tiểu bang Washington State, đến t́m người đem lên định cư. Đây là Chương Tŕnh Định Cư do chánh phủ tiểu bang trực tiếp bảo trợ. Khởi đầu chúng tôi muốn khoảng 500 người. Chúng tôi có người bảo trợ (Sponsor) giúp đỡ t́m chỗ ở và t́m việc làm. Các em trẻ sẽ đi học ở các trường công lập. Washington State sẽ giúp đỡ mọi mặt cho đến khi các anh tự lập.

Ông Ed Burke cho biết thêm Thống Đốc Dan Evans là vị Thống Đốc đầu tiên trong nước Mỹ hưởng ứng lời kêu gọi của Tổng Thống Ford đứng ra giúp đỡ người tị nạn. Nghe Ed Burke nói, tôi nghĩ lại trong lúc California không muốn nhận người tị nạn th́ đây quả là một dịp quá tốt.

Ông Joe Aggarga hỏi tôi: “Anh biết Washington State là đâu không?

Tôi nghĩ sau bao năm làm việc cho Pḥng Tùy Viên Quân Sự Hoa Kỳ tại Saigon, câu hỏi này quá dễ. Tôi mạnh dạng trả lời ngay:

Yes! Tôi biết, đó là Thủ Đô của nước Hiệp Chủng Quốc.


Tôi nói chưa dứt lời th́ Joe Agarga bật cười to, làm tôi chới với. Ngay lúc này, Ed Burke vội vàng mở brief case, anh lôi ra một tấm bản đồ National Geographic. Ed Burke mở toang ra cho tôi xem. Mắt tôi nh́n tứ tung bên phải của bản đồ nhưng. Tôi bối rối quá, không biết Washington ở đâu. Ed Burke thấy vậy mới nói: “Nh́n ngón tay phải của tôi, Washington ở bên trái của bản đồ đây thuộc vùng Tây Bắc Thái B́nh Dương, rồi ông nhịp nhịp ngón tay bên kia, nói: Đây là Washington D.C Thủ Đô của nước Mỹ bên Đại Tây Dương. Bâ giờ tôi thấy rỏ chử Washington dưới ngón tay của ông.

Ed Burke gơ nhẹ ngón tay và nói tiếp: “Đây là Washington State, bên vùng Pacific Northwest, rồi anh nhịp nhịp ngón tay lên phía bên kia tấm bản đồ, nói: “Đây là Washington D.C, Thủ Đô của nước Mỹ bên Đại Tây Dương.”

Ngẩn ngơ một lúc, tôi bập bẹ, nói i: ”Thế là nó ở trên đây gần Canada. Tôi xác nhận với ông ta tôi chưa bao giờ nghe đến Washington State.

Thế rồi Joe Aggarga lại hỏi: “Anh có thể t́m ra được 500 người lên đó không ?” Tôi trả lời: “Có thể. Tôi sẽ cố gắng"

Lúc này, Ed Burke nói một cách mạnh dạng: “Binh! Anh được mướn từ ngày hôm nay. Anh là đoàn viên của toán này. Giờ th́ anh lo mọi việc. Chúng tôi phải đi họp ngay. Chúng tôi sẽ gặp lại anh chiều nay.” Xong câu nói, că hai bước đi.

Tôi vào văn phòng của bộ chỉ huy xin mấy tờ giấy trắng, mượn máy đánh chữ, thảo một đơn xin định cư thô sơ, sao thành nhiều bản. Tôi dán một tấm bản đồ lên vách trailer rồi đứng đó phát đơn. Nhiều người đến xem và hỏi tôi Washington State là đâu, tôi chỉ lên bản đồ trả lời ú ớ. Tôi không nhớ tôi đă phát ra bao nhiêu tờ đơn, tôi chỉ xin họ điền vào mẩu đơn rồi trả lại cho tôi càng sớm càng tốt.

Mặc dầu không biết ǵ về Tiểu Bang Washington State, nhưng nhiều người v́ muốn ra trại sớm nên chỉ trong mấy tiếng đồng hồ, nhiều tờ đơn đă được nộp lại cho tôi. Mỗi khi có người gởi laị tờ đơn, tôi chỉ đọc con số người trong đơn rồi cộng lại cho biết tổng số người.

Chiều hôm đó Ed Burke và Joe Aggarga đến gặp tôi cả hai hỏi tôi được bao nhiêu người được rồi. Tôi nói hơn một ngàn.Đến tối hôm đó, Ed Burke cộ̣ng thêm mấy đơn nhận sau, con số bây giờ lên đến hơn 1,500 người.

Cả hai Ed Burke và Joe Aggarga lắc đầu lia lịa, Cả hai anh này không ngờ có nhiều người muốn lên Washington State như thế. Chúng tôi đang t́m lối thoát. Tôi th́ cảm thấy hổ thẹn v́ mới được nhận việc một ngày mà đă làm sai đến hai lần. Ba người chúng tôi loay hoay, tính toán t́m cách giải quyết số lượng ngoài dự tính kia. Bổng dưng cả ba người cùng lúc nói lớn: “ Chúng ta phải t́m thêm người bảo trợ!”

Ed Burke phải trở về Washington State, Joe Aggarga và tôi ở lại Pendleton lo phần clearance và immigration cho người ḿnh bảo lảnh Sắp xếp chuyến bay đưa người lên Washington. Một tuần lễ sau, Ed Burke bay xuống Camp Pendleton gặp chúng tôi, Ed Burke nói Camp Murray đă sẵn sàng tiếp nhận người tị nạn. Sponsors cũng đă có. Chúng ta phải đưa người lên gấp.

Camp Pendleton lúc này có cả trăm ngàn người tị nạn trong trại. Để được ra trại đi định cư, người tị nạn phải làm xong thủ tục Refugee Clearance và Immigration mất rất nhiều thời giờ. May thay, chúng tôi t́m được một nhóm sẳn sàng đi. Sáng ngày 19 tháng 5 năm 1975, Ed Burke và tôi hướng dẫn hơn 30 người thuộc 5 gia đ́nh, trong đó có cả gia đình tôi để đi Washington State. Chúng tôi trở thành người tị nạn Đông Dương đầu tiên của tiểu bang này. Chúng tôi được Thống Đốc Dan Evans và Ông Ralph Munro tiếp đoán. Cùng ngày này Chương Tŕnh Tị Nạn Đông Dương của Washington State mở màng.

Camp Murray trở thành ngôi nhà đầu tiên của người tị nạn tị nạn Đông Dương. Kể từ ngày đó, cả ngàn người tị nạn Việt, Miên, Lào lần lượt được đưa lên Camp Murray. Lúc đầu phần lớn được nhiều gia đ́nh trong vùng Puget Sound nhận về định cư. Lúc này dân chúng bên miền Đông Washington cũng muốn bảo trợ người tị nạn. Để đáp ứng nguyện vọng của họ, chúng tôi mở thêm khu tiếp cư tại kư túc xá Cheney College in Spokane.

Tháng Mười Hai 1975, Chương Tŕnh Định Cư Washington đả bảo trợ và định cư hơn một ngàn năm trăm người. Gắp ba lần con số cam kết lúc ban đầu. Người tị nạn Đông Dương cuối cùng hưởng cái lể Giáng Sinh đầu tiên trong căn nhà của họ. Camp Murray ngưng tiếp nhận người tị nạn, Chấm dứt chương tŕnh trực tiếp bảo trợ tị nạn. Chương Tŕnh Định Cư Tị Nạn Đông Dương của Tiểu Bang Washington tiến hành đảm nhận trách nhiệm cung cấp dịch vu Xả Hội và Y Tế, dạy Anh Ngữ và t́m việc làm cho mấy chục ngàn người tị nạn co các hội thiện nguyện bảo trợ.

Thưa Ngài Thống Đốc, dưới sự lảnh đạo của Thống Đốc Dan Evans và Bộ Trưởng Ralph Munro chương tŕnh Định Cư Người Tị Nạn tiến triển rất khả quan. Nhiều gia đ́nh đă rời Camp Murray định cư trong cộng đồng khắp tiểu bang. Đă có người t́m được việc làm. Mùa Thu con em vào trường học, một số em vào trường cao đẳng.

Đến đây tôi rất hănh diện xin thưa với Ngài Thống Đốc Dan Evan và Bộ Trưởng Ralph Munro tôi biết Washington State là đâu rồi. Không những tôi biết mà c̣n mấy chục ngàn người tị nạn khác cũng biết. Cuôc sống của chúng tôi đă được vảng hồi và ổn định ở Washington State và nay chúng tôi hănh diện gọi Washington State một quê hương yêu dấu.




Cảm Ơn Governor Dan Evans
Cảm Ơn Secretary Ralph Munro
Cảm Ơn Tướng Chỉ Huy Trưởng Camp Murray
Cảm Ơn Tất Cả Người Bảo Trợ
Cảm Ơn Washington State và Hiệp Chủng Quốc



Chân Thành

Binh Duong


 

 

 

Number of visits: free hit counters